Quê mình (Thơ Tạ Nghi Lễ) | Atabook.com
Cập nhật lần cuối vào ngày 18/08/2019

Quê mình

Thơ Tạ Nghi Lễ
Atabook.com - Chia sẻ. Kết nối. Truyền cảm hứng.

Có nơi mô như ở quê mình
Nghĩa trang trắng mỗi triền cát mặn
Hạt lúa củ khoai giữa mùa Nam nắng
Bưng chén cơm ăn sao đắng cả lòng.

Có nơi mô như ở quê mình
Mẹ đợi con, tóc hoá ngàn lau trắng
Lưng nặng thời gian, nghìn ngày trên bến vắng
Đứa tận miền Nam
Đứa ở Trường Sơn
Biền biệt không về...

Có nơi mô như ở quê mình
Cổ Thành chừ hắt hiu nỗi nhớ
Chiến tranh đi qua, một thời đạn lửa
Hòn đá nào còn vọng mãi âm xưa.

Có nơi mô như ở quê mình
Khúc ruột thắt giữa hai miền đất nước
Đất chật, họ tên không cần thêm chữ lót
Cơ cực gì đeo đẳng suốt trăm năm.

Có nơi mô như ở quê mình
Nắng hạn cháy lưng, mưa dầm lụt lội
Trời thử thách người, trời như bắt tội
Cơn bão tan rồi, cây bí lại vàng bông.

Không có nơi mô như ở quê mình
Nên ai đi xa cũng hoài nỗi nhớ.

1996

Bình luận (0)